Thế Dũng

Rt Có Th Ch là Tm Bit

chuyện ngắn

 

   Thế là cảnh sát cơ động đă tịch thu hết. Đứt rồi. Hắn nhớ lại lời một tay xe ôm  trong một tua xe vượt qua dốc Bác Cổ trong mưa phùn tháng giêng. Khốn nạn nhất là đám cảnh sát cơ động anh ạ, có lần em chạy xe không bằng v́ quên ở nhà. Lớ quớ thế nào dính ngay hai thằng cảnh sát cơ động. Chúng ḍng ḍng em vào chỗ nhiều bóng tối nhất. Quát rất dơng dạc, có bảy chục hay năm chục th́ đưa đây rồi biến. Thế là đành dâng hiến không lời. Như cướp anh ạ.

   Khốn nạn rồi. Hắn tự trách ḿnh đă không linh họat rút ra ngay hai tờ năm chục ngàn dúi ngay vào tay viên sĩ quan. Mẹ kiếp, hắn không có cái phản xạ nhanh nhạy mà tay lái xe ôm đă nhắc nhở. Lẽ ra hắn phải thực hành lăo luyện cái thao tác tŕnh  tiền như là tŕnh giấy tờ tùy thân để kịp phản ứng khi mắc mớ với cảnh sát  Hà Nội. H́nh dung lại mọi điều, lan man nhớ tới những lần đă đụng chạm với cảnh sát Đức trong hơn mười năm sống ở Berlin, hắn thấy tuyệt vọng và hết cách. Mặc dù đă gần chính Tư; hắn quyết định phản ứng thật linh họat bằng ng̣i bút. Viết xong, hắn gửi ngay thư ngỏ qua đường Email cho ba  tờ báo: Công An, An ninh Thế Giới, An Ninh Thủ Đô và hai báo dân sự. Báo nào không có E mail th́ hắn Fax. Lúc ấy đă gần một giờ sáng. Thử gọi cầu may vào số điện thọai của Cảnh sát cơ động thành phố, người ta trả lời hắn một cách bất lực. Nghe hắn mô tả lại xe và người cùng nơi xảy ra sự cố, có giọng ngái ngủ ở đầu dây bên kia đă khuyên hắn. Chắc xe 113 đó, thuộc quận Ba Đ́nh, ông thử đi tới khu đường Lăng Bác hoặc đường Ḥang Văn Thụ mà t́m hỏi xem sao...Hắn kêu trời v́ sự đánh đố rất chân thành của nhân viên cảnh sát trực đêm. Bây giờ không có bằng lái, không có giấy đăng kư xe. Coi như  con xe Ford của hắn bị bại liệt. Họa có điên th́ mới thuê xe ôm để đi t́m xe 113 của cảnh sát cơ động trong đêm. Khi nhớ lại ṭan bộ thái độ, cử chỉ  xấc xược của viên sĩ quan 113 lúc gă giật Bằng lái xe và Giấy Đăng kư xe từ hai bàn tay tŕnh báo trang trọng của hắn, hắn tức tối rối ruột. Vợ hắn thấy hắn trằn trọc măi lại khuyên: cứ ngủ đi, mai sẽ hay. Hắn nằm, vừa đếm đến con số hàng trăm vừa ngọa Thiền trong tư thế buông thả lỏng lơi nhất mà vẫn không sao ngủ được...

   2  

   Sáng hôm sau. Hắn gọi điện cho Sở Kế họach và Đầu tư tỉnh H.D. để hơan cái hẹn vào lúc 10 giờ  sáng. Thật may, trong ngày, ông Phi, Trưởng pḥng Đối ngọai của Sở cũng có việc lên Hà Nội. Sau khi nghe hắn thông báo về t́nh trạng giấy tờ xe cộ bị thất lạc, ông hứa sẽ ghé qua ngơ ...Giảng Vơ vào lúc 17 giờ chiều để nhận ṭan bộ hồ sơ từ tay hắn để việc cấp Giấy Phép Đầu tư được nhanh chóng xuôi xẻ. Vợ hắn, đồng thời cũng là Tổng giám đốc rất mừng v́ thông tin đó. Nàng gọi điện ngay cho cô bạn Thượng tá Công an, thuật lại câu chuyện do lao vào đường cấm đi ngược chiều bị  Công an 113 tịch thu trái phép giấy tờ xe và bằng lái ở phố đó, giờ nọ. Xem ra cô Thượng tá rất xởi lởi và lạc quan khi nhận lời nhờ cậy của con bạn Việt Kiều.

  Nàng động viên hắn: nó có rất nhiều đàn em thân tín nằm ở các quận. Ḿnh cứ yên trí lo nốt hồ sơ Dự án Đầu tư. Khi anh Phi đến th́ nộp luôn cho xong. Ngày hôm nay coi như cho ô tô nằm xưởng.

   Hắn gắng yên ḷng. Lao vào ḥan thành nhiệm vụ trợ lư Tổng giám đốc cho tới lúc cơn giông giải nóng của chiều hè xầm xập ào tới. Lúc hắn thở phào nhẹ nhơm giao trọn bộ tập hồ sơ gốc của Dự án cho ông Phi tại điểm hẹn th́ những hạt mưa lớn bắt đầu tơi tả bay. Mượn mưa chuyển ư, ông Phi nhă nhặn từ chối cuộc gặp gỡ tại quán bia nào đó với vợ chồng hắn. Có lư thôi. V́ ông phải theo chiếc BMW đen x́ của đồng nghiệp về H.D cho được việc. OK !

  Tối hôm ấy, vợ hắn gọi điện hỏi thăm cô bạn Thượng tá. Nàng bảo nó đă điện đi khắp nơi để nhờ hỏi và t́m ra xe và người của 113. Ngặt một nỗi không biết số xe nên cũng khó. Hắn thở dài. Không ăn thua. Chị này là xếp. Ngồi một chỗ gọi ơi ới nhờ nhơi đây đó. Chẳng ma nào rỗi hơi mà nó sốt sắng kiếm t́m giúp. Quân này lại là Cảnh sát cơ động 113. Chuyên phản ứng nhanh. Rú ga như xé đường. Húyt c̣i là héo lá. T́m cho ra tăm dạng chúng c̣n là mệt. Hắn gọi điện đến nhà Đức Quân, thằng đàn em tin cậy đang làm ở một tờ báo với tay nghề ngang ngửa Tổng biên tập. Người ta bảo anh ấy đi học tới khuya mới về. Mà Báo   của Đức Quân th́ không thể giúp hắn  t́m kiếm cảnh sát 113 một cách ngon lành bằng báo Công An. Tổng biên tập báo An Ninh Thế Giới th́ đi họp ở Bộ, tay Phó tổng biên tập có biết hắn từ 16 năm về trước th́ đi công tác đột xuất. Tổng biên tập báo Công an th́ họp tận Sài G̣n. Báo An Ninh thủ đô th́ chỉ có tay thư kư ṭa sọan đang trực. Anh ta thưa máy rất lịch sự. Vâng. Vâng. Chúng tôi đă nhận được thư ngỏ của ông, mong ông kiên nhẫn chờ đợi bộ phận đường dây nóng của chúng tôi xử lư. Chỉ c̣n trông đợi vào báo Nhân Dân hoặc báo Hà Nội Mới. Chẳng báo nào thèm đăng cái thư ngỏ đầy tràn ngôn từ kiện tụng ai óan của hắn. Nhưng hắn chỉ cần người ta nghe thấy một tiếng kêu cứu.

 

     Một ngày trôi qua, không hề thấy hồi âm lạc quan nào từ cô bạn Thượng Tá của nàng.

  Chập tối, hắn gọi về nhà riêng của Mùa Hạ, một thằng bạn tâm huyết, vừa là nhà thơ vừa là nhà báo. Đă nhiều năm làm phóng viên và  phụ trách trang Văn nghệ ở báo Nhân Dân. Mùa Hạ nghe hắn thuật kể xong liền cười lớn và bảo. Cứ b́nh tĩnh ông ơi. Mai ông cứ đến 71 Hàng Trống vào lúc 9 giờ. Nhớ mang theo thư ngỏ. Tôi đọc xong rồi sẽ tính. Hắn bảo: ở Đức, mặc dù là dân mũi tẹt da vàng nhưng tôi chưa bao giờ bị công an cư xử bất lịch sự và vô luật pháp như vậy. Ông là báo chí, phải làm thế nào cho các vị 113 biết sợ chứ. Mùa Hạ lại cười to: Ông ơi! Mỹ nó c̣n chả sợ nữa là sợ bất lịch sự và sợ vô luật pháp. Nói đùa đấy thôi, tôi có bạn ở Cục Cảnh Sát Giao Thông. Mai cứ đến. Gặp nhau uống bia đă.

     Mươi, mười lăm năm về trước, thỉnh thoảng thơ hắn cũng xuất hiện trên báo Nhân Dân. Lâu rồi. Đúng hơn, từ khi di cư sang Đức, hắn không  c̣n hứng thú gửi thơ văn  tới các báo trong nước. Những sân chơi ấy, không c̣n là nơi chốn mà chữ nghĩa hắn có thể ghé vào. Sau cuộc chuyện tṛ với Mùa Hạ, hắn thấy an tâm, hy vọng hơn dù chưa biết sẽ ra sao.                                                                                                                                        

                                        

   3

   Biết nhau đă gần 20 năm nay, dạo mới từ chiến trường trở về Mùa Hạ c̣n là gă trai độc thân. Lúc nào gă cũng đ̣i ôm trọn cả  Trường Sơn áo bạt với Hồ Gươm đầy hoa phượng, mưa rào trong ṿng tay thơ nặng nợ. C̣n hắn, lúc bấy giờ, đang lạnh tanh nốc cạn từng chén đời đắng ngắt những ly hôn ly thân. Cắn môi từ biệt những bản thảo phù phiếm. Độ ấy, cả hai đứa đă giao du chia xẻ với nhau từng mảng đời văn chương  lận đận. Xa cách ngàn trùng th́ thôi. Nhưng hễ có dịp gần nhau, cả hai thường sống với nhau bằng  cả tâm t́nh mến trọng, qúy yêu. Năm 89, hắn rời nước. Năm 1997,  về thăm Hà Nội được 40 ngày, vợ chồng hắn và vợ chồng Mùa Hạ ngồi với nhau được ngót ba giờ đồng hồ, uống rượu đọc thơ. Tối Mồng hai Tết Tân Tỵ, vợ chồng hắn ghé thăm nhà mới của vợ chồng Mùa Hạ. Sau nhiều năm cách biệt, với tư cách nhà báo, có thể đă có nhiều điều  khác hẳn nhau trong nhịp sống, trong mắt nh́n; nhưng với thơ ca, cho đến bây giờ h́nh như cả Mùa Hạ và hắn vẫn đau đáu dành tâm huyết cho những lời gan ruột mỗi khi thi tứ đ̣i cơn bộc lộ.

   Xe ôm chở hắn tới 71 Hàng Trống vào lúc 9giờ kém 5phút. Hắn đ̣i gặp Mùa Hạ. Nhân viên thường trực bảo hắn vào pḥng đợi. Một thóang sau, Mùa Hạ mủm mỉm cười xuất hiện. Đến lâu chưa. Nàng có khỏe không. Thư ngỏ đâu. Đây. Tôi đă in sẵn ra làm năm bản. Tùy ông xử lư. Té ra tóc gă cũng bạc gần hết. Đọc xong. Rít vài hơi thuốc cho nheo nheo cả bốn mắt. Mùa Hạ vào việc ngay.

     Gă chở hắn thẳng vào Ṭa sọan báo Hà Nội Mới. Gặp ngay tay trưởng pḥng trị sự. Mùa Hạ bảo: ôi may quá ! anh đi đâu đấy. Tao đi họp đây. Có bài vở ǵ th́ đưa ngay. Giới thiệu với anh đây là ông bạn thân, nhà thơ Vũ Ḥang Giáp. A, Vũ Ḥang Giáp đấy à. Lại có thơ mới hả. Mùa Hạ đỡ lời ngay. Không. Có thơ đời nào gửi báo Hà Nội Mới. Chà, chàng mới ở Đức về, đang gặp hạn với cảnh sát 113. Đề nghị anh xem cái thư ngỏ này. Xử lư giùm thật nhanh. Hắn tiếp lời, thôi th́ anh nghiên cứu cho lên báo. Coi như kêu hộ tôi làng nước ơi, con ngựa của tôi đang ở đâu hở làng. OK ! đưa đây. Tạm biệt. Muộn họp mẹ nó rồi.

     Gửi gắm cái thư ngỏ cho báo Hà Nội Mới xong, gă rú ga chở hắn tới 112 đường Lê Duẩn, Trụ sở của Cục Cảnh sát giao thông đường bộ. Mùa Hạ đưa hắn lên Pḥng Tuyên Truyền. Pḥng rộng đủ kê 5 cái bàn làm việc to bự. Chỉ có 3 sĩ quan đang ngồi, mỗi người đều có mỗi tập hồ sơ của ḿnh. Hắn thấy Mùa Hạ được đón tiếp rất niềm nở và thân mật. Mùa Hạ giới thiệu hắn với Thượng Tá Trịnh Đ́nh, Thượng Tá Nguyễn Dơan và đại úy Lê Hùng. Mùa Hạ bảo hắn đưa thư ngỏ cho anh Nguyễn Dơan. Họ Nguyễn đọc to có ư cho cả pḥng nghe:

Thư ngỏ: Gửi Ông Cục Trưởng Cục Cảnh Sát Giao Thông,  các ông Tổng Biên tập các báo: An Ninh Thế Giới, Báo Nhân Dân, Công An Nhân Dân, Hà Nội Mới và Báo An Ninh Thủ đô

 Thưa các qúy vị, bây giờ đă là 23 giờ 40 phút khuya, ngày 07.05.2001.

 Hôm nay, vào khỏang 19 giờ 35 phút, ngày thứ hai, 07.05.2001, tôi,  Vũ Ḥang Giáp, lái chiếc xe Ford (mang biển số đăng kư 29 M-6999 trên đường Thụy Khuê Hà Nội). Bỗng nhiên có một xe của Cảnh sát cơ động ( bật đèn báo động) đi ngược hướng, đối đầu với xe tôi  và ra hiệu cho xe tôi dừng lại. Khi hai anh cảnh sát nhảy xuống xe, yêu cầu tôi xuất tŕnh giấy tờ, tôi đă chào hỏi, nói lời xin lỗi và lập tức  đưa Đăng kư xe và Bằng lái xe cho một trong hai người. Một trong số hai anh cảnh sát giật ngay lấy Đăng kư xe và Bằng lái xe của tôi và bảo  : Xe mới mua à ? Không xin lỗi ǵ cả, quay đầu lại nhanh lên và đi theo chúng tôi! Tôi y lời. Nhưng hỡi ôi khi tôi quay đầu xe lại ( ở đọan đường có biển hiệu Somer Set Hotel ở  phố Thụy Khuê ) th́ không thấy bóng dáng chiếc xe của hai sĩ quan cảnh sát cơ động thành phố Hà Nội đâu nữa.Người ta không nói cho tôi biết tôi đă mắc lỗi ǵ. Người ta cũng không chỉ rơ cho tôi biết tôi phải đến địa điểm nào để giải thích và xử lư vụ việc. Sau đó tôi tự biết là ḿnh đă đi ngược chiều ở đọan đường không được đi ngược chiều. Tôi hỏi 1080. Tôi hỏi  Công an phường Thụy Khuê. Tôi hỏi Đội cảnh sát ở Quận Tây Hồ( 8364703). Tôi hỏi đến Đội cảnh sát cơ động thành phố ở số 39, Hàm Tử quan( 9322067). Qua điện thọai, không ai có thể giúp tôi t́m ra hai viên sĩ quan cảnh sát 113 và chiếc xe mang số hiệu 113 ở tên thành xe (tôi không nhớ nổi biển số xe). Hiện nay, hai vị sĩ quan  mang Giấy Đăng kư xe và Bằng lái xe của tôi đang ở đâu ? Tôi không tưởng tượng nổi là hai vị cảnh sát kia lại xử xự với tôi như thế. V́, tôi theo thói quen ở Đức th́ Công an không xử xự với công dân, không thu giữ giấy tờ nhân thân của công dân một cách tùy tiện như vậy. Tôi không nghĩ là cảnh sát cơ động lại có quyền thu giữ Bằng lái và Giấy đăng kư xe của tôi. Tôi sẵn sàng chịu phạt vi cảnh giao thông nhưng họ lại biến mất một cách khó hiểu. Việc giấy Đăng kư xe và Bằng lái của tôi bị họ mang đi một cách trái phép ( vi phạm quyền nhân thân của tôi) đă gây ra sự mất an ninh lớn cho đầu óc tôi, gây trở ngại và khó khăn cho sự mưu sinh của  tôi. V́, tôi mới ở nước ng̣ai về. Công ty của chúng tôi đang xúc tiến Đầu tư xây dựng nhà máy ở Hải Dương. Chúng tôi cần sử dụng ô tô thường xuyên để đi lại làm việc. Do đó, tôi khẩn thiết đề nghị qúy vị và qúy bản báo, giúp tôi t́m ra tung tích và tên tuổi hai vị sĩ quan nọ. Để tôi có thể nhận lại Giấy Đăng kư xe ( tên chủ xe Phạm Hữu, hiện đang ở 540, đường Bạch Đằng Hà Nội ) và Bằng lái xe ( mang tên Vũ Ḥang Giáp- sinh năm 1954- do Cục Giao thông Đường bộ, cấp ngày 12 tháng tư năm 2001).

   Tôi đoan chắc là hai vị sĩ quan 113 nọ và chiếc xe có số hiệu 113 trên thành xe kia ( họat động trên địa bàn phố Thụy Khuê vào hồi 19 giờ 35 đến 19 giờ 45, ngày 07.05.2001) là thuộc Đội cảnh sát cơ động của thành phố Hà Nội. Có hồi âm ǵ mong qúy vị  thông báo cho tôi qua : Tel. / Fax: 8502510 hoặc Số Mobil: 091- 316 769 hoặc Email: vuhoang@hotmail.com. Xin trân trọng cảm ơn trước.

            Kính thư

        Vũ Ḥang Giáp

        

      Đọc xong, Thượng Tá Nguyễn Dơan đưa cho Thượng Tá Trịnh Đ́nh xem lại bằng mắt. Dơan  lắc đầu chép miệng bảo hắn. Ông viết thế này th́ có nghĩa ông chửi Công an 113 của chúng tôi là vô văn hóa. Hắn trả lời, đâu dám. Sự thật thế nào tôi thuật kể lại y x́ thành thật. Tôi tin cậy họ hết ḷng nên đưa cả hai tay lịch sự kính tŕnh để dâng nộp giấy tờ. Những tưởng họ ghi tên, chép tuổi. Giải thích tội lỗi và viết biên lai nộp phạt. Hay chí ít ra cũng cho tôi biết là theo họ đến pḥng này hay sở nọ,  ở số nhà nào đó, phố nào đó. Không ngờ họ cơ động quá nhanh. Quá mau lẹ. Tôi không phản ứng kịp. Tôi mong được nộp phạt để nhận lại giấy tờ xe. Thế nhưng họ mất hút, biệt tăm không làm biên bản biên nhận ǵ. Không giấy tờ, không bằng lái, tôi loay hoay với con Ford vật vưỡng giữa đường phố đông nghẹt các chủng lọai xe cộ. Thật là bất trắc và nguy hiểm cho tôi.

    Thượng Tá Trịnh Đ́nh hỏi, có thể là anh không theo kịp người ta mà người ta đi quá nhanh, rồi sau đó người ta không t́m thấy anh đâu. Hắn trả lời, không có chuyện này. Tôi quay đầu xe rất nhanh, nhưng họ đă biến mất. Nếu có ư tốt th́ họ đă phải đợi bằng được tôi để lập biên bản. Tôi loanh quanh ở khu đó và các đường lân cận rất lâu nhưng vô vọng. Xét từ cử chỉ và tốc độ hành động của họ, có thể nói là họ đă cướp giấy tờ của tôi rồi phóng mất. Làm thế họ hy vọng sẽ làm tiền được chăng? Giá như khi họ hỏi giấy tờ đâu, đưa tiền ra có khi lại xong ngay. Tôi hơi bị thật thà cho nên mới gặp hạn. Bây giờ bao nhiêu việc của chúng tôi bị ách tắc. Anh xem có cách nào nhanh nhất để t́m lại những giấy tờ mà tôi đă bị cướp đi.

     Thượng Tá Trịnh Đ́nh gật gù. Hắn trả lời cho phải phép một vài câu hỏi của anh về Dự án xây dựng nhà máy chế biến nông sản, thực phẩm xuất khẩu ở Hải Dương. Nh́n vẻ mặt c̣n váng vất âu lo của hắn, Trịnh Đ́nh quay sang trao lại tờ thư ngỏ cho Nguyễn Dơan. Thôi, đề nghị giáo sư Dơan nghiên cứu giải quyết việc này cho Ḥang Giáp. Thế nào Mùa Hạ dám làm một ván không?  Mùa Hạ hồ hởi làm như thể đến đây chỉ để chơi cờ tướng. Lóang cái, bàn cờ bày ngay trên mặt bàn của Trịnh Đ́nh. Cốp. Cách. Khà. Khà. Gay rồi. Dám mất xe không? Mất th́ mất chứ xá ǵ. Cạch.Hèm !...

   Thấy Mùa Hạ và Trịnh Đ́nh đă mê mẩn vào cuộc cờ, hắn gợi chuyện với Nguyễn Dơan. Th́ ra chàng Thượng Tá quê ở Hưng Yên. Không những chỉ tốt nghiệp Đại học Công An mà c̣n có cả bằng Cử nhân Ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội. Đă từng là bạn học Ngữ văn với Mùa Hạ. Tiếng là làm ở Cục Cảnh Sát Giao Thông, nhưng v́ làm ở Pḥng Tuyên truyền nên vẫn có quá nhiều cơ hội để ham thích văn chương. Vẫn thường xuyên viết báo. Quan trọng hơn nữa  là  chàng gọi nhà thơ Ngô Ḥang  bằng cậu ruột. Hắn được dịp kẻ thêm vài tên tuổi bút mực ở phố Hiến. Dơan đều không lạ lẫm. Chả là,12 năm về trước, trong quan hệ bạn bè văn nghệ, hắn và Ngô Ḥang vốn đă có mối tâm giao vong niên sâu nặng. Cả hai đă từng ở trong ban chấp hành một Hội văn học nghệ thuật nên diện giao du cũng hơi bị mênh mông. Dơan cho hắn biết là họ Ngô nay đă về hưu. Không làm Hiệu trưởng trường Trung cấp Cơ khí Nông nghiệp nữa nhưng vẫn hay làm thơ. Mặc dù mải cờ nhưng Mùa Hạ vẫn mừng thầm khi bạn gă đang cởi mở  và chân thành vun xới mối thân t́nh với Nguyễn Dơan. Trước khi đưa Ḥang Giáp đến, gă đă giáp ất trước với Nguyễn Dơan và Trịnh Đ́nh về  vụ việc của Ḥang Giáp.

    C̣n hắn, linh cảm thấy Nguyễn Dơan đă được các bạn hữu khóan trắng cho vụ thư ngỏ nên ḷng dạ hắn thư thái hẳn lên. Không dưng hắn có cảm giác cũng đă quen thân với Dơan từ lâu.  Quả thật, Dơan đang hết sức sốt sắng quan tâm tới Ḥang Giáp. Anh cu nhà thơ Việt kiều này là bạn thân của Mùa Hạ đă ngót 20 năm nay. Mà Mùa Hạ với chàng lại là chỗ chí thân. Cho nên phải gỡ vụ này bằng được. Lạ, trông anh cu  có vẻ ngu ngơ thật thà nhưng cái đơn kiện dưới dạng thư ngỏ lại có văn phong ào ạt, trực trần, rất Tây. Rơ ràng thằng cha sĩ quan nào đó của  113 đă làm ẩu. Thu giấy tờ của dân phải lập biên bản ngay tức th́. Con sâu bỏ rầu nồi canh. Ô danh cả làng cảnh sát cơ động Hà Nội. Thư ngỏ này đă được bắn tới năm tờ báo lớn. Đang động viên Vịêt kiều tứ phương về đầu tư mà các bố làm ăn thế này th́ phản tuyên truyền quá. Bỗng nhiên, cảm xúc tự trọng t́nh bạn, tự trọng nghề nghiệp đă  khiến Nguyễn Dơan  thấy ḿnh có bổn phận phải bênh vực và chia xẻ với Ḥang Giáp:

    -Sang Đức lâu chưa ?

    -Hơn 12 năm rồi.

    -Hay về thăm quê không ?

    -Lần này, năm Tân Tỵ là lần thứ hai.

    -C̣n lần trước ?

    -Cách đây bốn năm.

    -Như vậy, có đến những tám năm biền biệt không về. V́ sao vậy?

    -Sợ là một, không thích là hai, ít tiền là ba.

    -Bây giờ th́ sao ?

    -Đă ở lại được gần 5 tháng, vừa vui vừa sợ.Vừa chán vừa thích. Kể từ lúc đụng với mấy ông 113 th́ chán hẳn. Chắc là bỏ Dự án đầu tư cho khỏe. Chưa từng thấy. Kinh khủng. Lúc ấy linh tính mách là tôi đă lọt vào đường cấm đi ngược chiều. Tôi nhũn nhặn dâng lời xin lỗi. Nó lại quát tôi. Đưa giấy tờ đây. Không xin lỗi ǵ cả. Xe mới mua à? Rồi nó giật như cướp lấy giấy Đăng kư xe và Bằng lái và biến mất dạng. Xin lỗi anh, tôi không thể tưởng tượng nổi lại có một thứ Cảnh sát cơ động như vậy.

     -Sẽ t́m ra. Yên tâm đi. Vấn đề là chúng ḿnh sẽ không làm căng thẳng ồn ào quá để đến nỗi cái thằng 113 đă trót làm xằng lại làm bậy thêm.  Rất có thể v́ quá sợ hăi bị kỷ luật mà nó sẽ xé hết giấy tờ của ông và ném xuống bùn để phi tang. Lúc ấy, việc làm lại Giấy Đăng kư xe và Bằng Lái xe mới rất rách việc.

    Lời bàn của Nguyễn Dơan tung ra vừa trúng ư của Trịnh Đ́nh :

   -Đúng rồi, phải dùng biện pháp nhẹ nhàng ,t́nh cảm. Vào lúc cuộc cờ  kết thúc. Hắn nói nhỏ với Mùa Hạ một câu ngắn ngủi. Mùa Hạ tủm tỉm cười mời cả pḥng cùng với gă và hắn đi uống bia và ăn trưa luôn. Trịnh Đ́nh từ chối nhẹ nhàng:

   -Thôi, giáo sư  Dơan, với giáo sư Hùng đi vui với các bạn thôi, ḿnh có việc bận. Vui xong, giáo sư Dơan tiến hành giải quyết việc của Ḥang Giáp.

   Đợi Lê Hùng và Nguyễn Dơan vận thường phục, hắn và Mùa Hạ tạm biệt Trịnh Đ́nh. Sau đó, Nguyễn Dơan đèo hắn. Mùa Hạ đèo Hùng. Cái quán Bia Hơi Hà Nội mang tên Trâm Bầu, một ḷai cây ở phương Nam chỉ cách trụ sở của Cục cảnh sát giao thông chưa tới 10 phút xe máy phân khối lớn. Mùa Hạ bảo hắn phôn cho Đức Quân đến uống cho vui. May quá. Đức Quân thưa máy và bảo, em sẽ đến ngay. Nó thua hắn năm tuổi. Cùng học một lớp với hắn trong suốt 4 năm ở khoa Ngữ văn Đại học sư phạm Hà Nội I. Đang là Phó Tổng biên tập một tờ báo và rất say mê làm thơ t́nh.

    Khi Đức Quân gửi xong con xe máy, len vào được điểm hẹn  th́ đĩa hoa lư xào mề gà, và đậu phụ rán lướt ván mới hạ cánh kề bên  lạc luộc và bánh đa nướng. V́ ở Pḥng Tuyên truyền nên Nguyễn Doăn và Lê Hùng cũng không lạ lẫm tên tuổi người bạn trẻ đến sau. Bia ngon vào lúc đang khát trong nắng hè lóa sáng, lại có bè bạn quây quần. Hắn uống rất im ĺm và khoan thai. Không gian ồn ă sôi sùng sục trong quán Bia  trưa Hà Nội vẫn làm cho Mùa Hạ nghĩ đến thơ. Loanh quanh thế nào, gă đề nghị hắn đọc thơ. Mọi người tán thưởng v́ Bia đang đầy bàn và cũng v́ ṭ ṃ nghe thơ Việt kiều hải ngọai. Nguyễn Dơan vẫn luôn miệng nhắc nhở, đề nghị nâng cốc cho nóng. Uống bia nguội th́ chán chết. Mùa Hạ gợi ư hắn nên đọc bài Đến Bây Giờ Ta Vẫn ở Bên Nhau. hoặc là bài ở phía sâu cửa sổ.

  Hắn cảm động khi chợt nhận ra thằng Mùa Hạ của hắn đang muốn mang hắn ra khoe. Đọc thơ cho cảnh sát giao thông nghe cũng là một việc thú vị.  Ai có bảo hắn điên th́ hắn cũng cười tươi.

  Hắn không ngờ hắn đọc to tát rơ rành và đầy xúc cảm một cách rất ngon lành cả hai bài thơ. Mặc dù có lúc bồng bềnh trôi nổi nhưng âm sắc của hắn không bị lấp, lẫn và ch́m nghỉm trong sự huyên náo đa thanh của không gian bia bọt. Đă lâu rồi v́ chuyện làm ăn, hắn không có thời gian và khung cảnh để bộc lộ thơ. Hứng chí, hắn đọc thêm vài đọan trong cái trường ca mới viết. Mùa Hạ bảo giọng lưỡi  hắn trong cái trường ca mới này hơi ma quái và ác khẩu. Gă bảo:

   -Mười năm về trước, ông mà đọc choang choang lọai thơ này th́ toi ngay với An Ninh Văn Hóa.

   Hắn cười:

   -Bây giờ khác rồi. Hầu hết các ủy viên Bộ chính trị đều có học vấn đại học. Khi  đất nước có nhiều báo Công an, lại có cả Văn Nghệ Công An, mà rất nhiều bạn bè quen biết tôi đang viết lách ở đó thể nào chả có người bênh tôi. Hơn nữa trong khi nhiều văn nghệ sĩ gốc Việt ở hải ngọai về nước x̣anh xọach. Ai nỡ bắt tôi làm ǵ. Một thằng đă có được dăm năm thâm niên sốt rét rừng trong chiến tranh, lại c̣n t́nh nguyện đi làm lao nô để nuôi thân, dưỡng thơ. Không thích chơi súng. Không thích chơi dao. Chỉ có thói hư khó sửa là mê gái đẹp, thích rượu bia.

   Dơan châm chọc hắn một cách tŕu mến:

   -Chà, thi sĩ Việt kiều, có bộ râu chí sĩ  thế kia th́ ai nỡ hành hạ, bắt bớ làm chi.

  Mỗi người mỗi vẻ đều tỏ ra rất khóai nghe Ḥang Giáp trong cơn lâng lâng. Mùa Hạ tŕu mến lim dim nh́n hắn mà tủm tỉm cười. Đức Quân mặt đỏ hây hây vui vẻ khoe khoang:

   -Em là người duy nhất có trong tay tất cả các bản thảo quan trọng của anh Ḥang Giáp. Thế mà cách đây sáu tháng, tại Sài G̣n, trong một đêm mất ngủ với thằng bạn nhà thơ ở Tạp chí  Thanh Niên, em đă sửng sốt v́ nó. Không ngờ, khi vô t́nh nhắc lại thời sinh viên Ngữ văn Sư phạm I Hà Nội và các tên tuổi xa xăm,  ai ngờ nó cũng nhớ tới  Ḥang Giáp. Không ngờ hơn, nó nằm cởi trần vuốt bụng mà đọc cho em nghe một mạch ṭan bộ bài thơ 54 câu mà Ḥang Giáp viết từ cuối tháng 2 năm 1979.

  Nh́n Nguyễn Dơan và Lê Hùng, nh́n Mùa Hạ, Đức Quân qua cốc bia tươi vàng ong óng nắng trưa, hắn chợt nhận ra sự luân lưu kỳ lạ của những điều bất an, vô nghĩa, những cuộc tri âm huyền bí giữa cơi đời. Gắng măi nhưng hắn không sao t́m được cái điều gắn bó cuộc nhậu này với thằng  cha cảnh sát cơ động 113 nào đó.

  Cuộc vui nào cũng đến phút giải tán. Mùa Hạ và Đức Quân  hăm hở thanh tóan tiền nhậu. Hắn cản bằng được cả hai:

     -Thôi, xin phép cho tôi được giải quyết chuyện nhỏ.

      Lê Hùng phải trở lại Văn pḥng. Đức Quân phải về ôm bàn Tổng biên tập. Mùa Hạ một ḿnh một Honda.  Nguyễn Dơan đèo hắn bằng nước ga hồn nhiên uyển chuyển với vẻ mặt tai tái như chưa hề qua cuộc nhậu nào. Trụ sở Công an quận Tây Hồ cách chỗ nhậu khá xa. Khi tới nơi, vừa đúng hai giờ chiều. Gửi xe. Chọn quán ngồi cho thật râm mát xong, hắn và Mùa Hạ, gọi trà nóng. Một ḿnh Dơan, mặc thường phục đi vào gặp Công an quận Tây Hồ.

                                         

 4

     Không đầy 20 phút sau, Dơan quay ra nói :

  -Các vị ở đây nói không có ai liên quan đến vụ việc này. Họ đă đọc thư kiện. C̣n bảo từ hôm qua đă có người gọi điện tới v́ vụ này nhưng cũng chịu không giải mă được.

     Mùa Hạ hỏi ngay :

  -Anh đă xem nhà xe chưa ? Để cho Ḥang Giáp nhận dạng xe 113 của quận này xem sao ?

  -Hiện nay không có xe nào ở nhà. Kể cũng khó, xe của Công an mỗi quận dùng cho cảnh sát cơ động không đồng nhất về chủng lọai. Việc xảy ra ở đầu đường Thụy Khuê, đọan gần dốc Bưởi. Nếu không dính đến Công an quận Tây Hồ th́ là Công an quận Ba đ́nh.

  -Th́ đến 116 Quan Thánh- Mùa Hạ hỏi, lâu nay anh có gặp Đức Lập không ? Hắn đang muốn có một buổi gặp tôi với ông để trao đổi về bài vở ǵ đó.

   Tại trụ sở Công an quận Ba Đ́nh, Nguyễn Dơan dẫn cả hắn và Mùa Hạ vào. Cô sĩ quan thường trực ở pḥng ng̣ai trả lời có vẻ không hồ hởi lắm khi nh́n thấy ba người đàn ông trông rất nóng bức xuất hiện đ̣i gặp Đại úy Đức Lập. Tuyệt vời. Chỉ sau chừng 3 phút, người họ cần t́m niềm nở bước ra mời cả ba vào pḥng họp an tọa. Trừ hắn, Dơan và Mùa Hạ không hề là người lạ. Dơan vắn tắt cảnh ngộ của hắn và trịnh trọng trao cho  Đức Lập tờ thư ngỏ đầy sắc thái kiện tụng của đương sự. Đọc xong, Đức Lập thở dài rất nhẹ, cười rất tươi tắn dịu dàng và nói:

   -Vâng, báo cáo các xếp, em sẽ giữ văn bản này và sẽ cố gắng t́m hiểu.

    Đức Lập biết  là chuyện không nhỏ. Khi mà Thượng Tá nhà báo ở Pḥng tuyên truyền của Cục Cảnh sát giao thông, cùng với nhà thơ kiêm nhà báo của báo Nhân Dân trực tiếp vào cuộc có nghĩa là phải t́m cho ra. Chàng hiểu rằng đây tuy là chuyện nhỏ nhưng lại là việc trọng. Cái thư ngỏ của tay Việt kiều này mà tung tẩy trong công luận báo chí th́ danh dự cảnh sát cơ động hơi bị chuế. Phải từ từ. Nghe anh Mùa Hạ giới thiệu về Ḥang Giáp, đọc kỹ thư ngỏ, nh́n thái độ giao lưu của Ḥang Giáp với Thượng Tá Dơan, đại úy Đức Lập cố giấu đi nỗi bối rối. Chàng hỏi Ḥang Giáp:

   -Anh không nhớ được số xe à?

   -Không. Diễn biến quá nhanh. Chỉ nh́n rơ biển hiệu 113. Nhớ rơ sắc phục dung dáng của viên sĩ quan. Phải nói là hắn đẹp trai. Da bánh mật. To cao, cân đối. Chỉ tội thô bạo hống hách một cách vô học.

     Đức Lập đưa Ḥang Giáp ra sân sau của trụ sở, chỉ vào hai chiếc xe mang biển hiệu 113 và hỏi:

   -Có phải xe này không ?

   -Không phải!

  Đức Lập đưa hai tay lên trời, ra điều bất lực. Cả Nguyễn Dơan và Mùa Hạ đều thấy ngay rằng không hy vọng t́m ra tung tích viên sĩ quan làm xằng kia tại đây.  Ba người tạm biệt Đức Lập rất nhanh. Ra đến đường Hùng Vương, Mùa Hạ bảo:

   -Ba rưỡi tôi có cuộc họp không thể vắng mặt. Anh Dơan tiếp tục đưa Ḥang Giáp đi tới Trung tâm của cảnh sát cơ động thành phố xem sao.

    -OK!

   Nguyễn Dơan trả lời và tăng ga một cách nhẫn nại. Nắng chan chứa trong mồ hôi nhễ nhại. Ngồi sau, thấy mồ hôi Dơan dàn dụa, hắn ái ngại và cảm kích. Tới trụ sở Cảnh sát cơ động thành phố, Dơan dừng xe, bảo hắn chờ ở ng̣ai để chàng vào một ḿnh. Hắn nhất nhất y lời t́m một chỗ mát gần trạm xăng gần đó cho đỡ khó thở để đợi. Mười phút sau, Dơan uể ỏai bước ra lắc đầu:

   -Không có dấu tích ǵ.

  Hắn bảo:

   -Ngồi uống cái ǵ đă.

  Nguyễn Dơan cười hiền:

   -Ăn điếu thuốc lào để đi tiếp cho mát ga.

   -Bây giờ đi đâu ?

   -Đành phải quay lại trụ sở Công an quận Tây Hồ. Lần này phải ngồi ŕnh xem tận mắt cái xe của cảnh sát cơ động quận. Chẳng c̣n cách nào khác.

    Nguyễn Dơan và hắn bon bon đến đường Thanh Niên th́ điện thọai cầm tay của hắn réo vang. Th́ ra tiếng reo của Đại úy Đức Lập:

   -A, anh Ḥang Giáp đấy à ? Xong rồi, anh và anh Dơan quay lại chỗ em ngay. Tóm lại có giải pháp thế này, anh sẽ nhận lại Giấy Đăng kư xe và Bằng lái xe từ tay em mà không cần giáp mặt cái thằng đă thu giấy tờ của anh. Ok ?

  -Tất nhiên là OK rồi.

  -Anh đến càng nhanh càng tốt, 18 giờ em phải ra nhà trẻ đón thằng cu cho bà xă.

   Hắn thuật lại t́nh trạng cho Dơan. Dơan quay ngoặt xe lại về hướng Quan Thánh. Dơan hớn hở bảo:

   -Như vậy thằng cu làm xằng kia thuộc quận Ba Đ́nh. Chắc, khi năy thằng Đức Lập biết tỏng rồi nhưng hắn vờ vịt hơan binh để t́m cách che chở cho cấp dưới.

   -Cũng có thể.

   -Ǵ th́ ǵ cứ t́m lại giấy tờ là mừng rồi.

   Dơan dặn nhỏ hắn nên tặng Đức Lập một chút quà dù sao th́ nó cũng đă làm được việc. Hắn thuận t́nh ngay. Ngồi sau xe máy, loay hoay một chút hắn cũng găm sẵn ba trăm vào một phong b́ trắng muốt và nhét vào túi áo ngực.

  Đức Lập đón Dơan và hắn ngay từ cổng. Hắn bảo:

   -Chúng ta nên ra chỗ nào có bia bọt.

   Đức Lập dẫn họ tới một quán bia quen. Mặc dù ghế nhỏ bàn con nhưng cũng đủ nem chua, lạc luộc, nem chạo, mực nướng. Hắn gọi bia, gọi nem, gọi lạc một cách rất trang trọng. Hắn phôn cho Mùa Hạ để báo tin vui. Nhưng không gọi được. Uống xong một chầu bia. Đại úy Đức Lập x̣e ra cho hắn và Nguyễn Dơan nh́n thấy Giấy Đăng kư xe và Bằng Lái xe và bảo:

  -Trước khi giao lại giấy tờ này em có vài lời. Thứ nhất, đề nghị anh từ bỏ yêu cầu đ̣i hỏi biết tên tuổi của người đă tịch thu trái phép giấy tờ của anh. Thứ hai, tha thiết xin anh rút lại lá thư ngỏ mà anh đă gửi cho tất cả các tờ báo. Anh thông cảm, đó là một Thượng úy. Nó nói rằng lúc đó v́ có một vụ việc cấp bách khác nó phải lao đi giải quyết ngay cho nên cơ sự mới như vậy.

   -Nói láo, thôi cậu đừng có bênh cấp dưới chằm chặp như vậy.

   -H́. H́. Nhưng nó cũng đă biết lỗi và đă biết sợ. Nếu làm tùm lum lên các báo, th́ nó sẽ mất việc. Vợ con nó ra đê. Rất tội. Anh thấy thế nào.

  Hắn nh́n Dơan. Dơan nh́n hắn.

  -Được. Cho xong cái chuyện vặt này đi để c̣n làm việc khác. Nó cũng bị riềng rồi.

  -Hóa ra nó thuộc quận Ba Đ́nh.

  -Anh nhất trí như vậy chứ.

  -OK! 

  -Đây, anh kiểm tra lại giấy tờ đi. Ḥan ṭan nghiêm chỉnh. Này, bằng lái của anh mới toanh. Ai làm bằng cho anh đấy?

 -Bạn tao.

 -Mất mấy triệu ?

 -Chả mất xu nào.

 -Nói khóac.

 -Nên nhớ, tao hơi bị nhiều bạn.

   Dơan cầm xem rồi đưa cho hắn. Hắn vui sướng ra mặt. Th́ cứ coi như cái thằng sĩ quan làm xằng kia như đứa em ngu dại. Không nên tiếp tục xăm xoi kiện tụng dồn nó vào thế cùng quẫn. Sau khi thấy hắn thỏa hiệp, Đức Lập đề nghị:

   -Anh viết cho em một cái giấy biên nhận đại ư : tôi tên là Vũ Ḥang Giáp. Hộ chiếu số.... Đă nhận lại đầy đủ các giấy tờ sau. Tôi đă được miễn phạt vi cảnh và  không có thắc mắc ǵ. Đồng thời, anh Dơan cũng viết cho em một giấy: đại ư là anh là Nguyễn Dơan, chức vụ thế này, cấp bậc thế  kia, đang công tác tại Cục cảnh sát giao thông của Bộ công an là người thân hữu bảo lănh cho anh Vũ Ḥang Giáp  nhận lại các giấy tờ sau... rồi kư tên. Viết xong,  kư cọt xong, coi như ḥa.

  Quá mừng v́  t́m lại được giấy tờ. Hắn không hề nghĩ là phải viết thật kỹ lưỡng cái giấy biên nhận kia cho kín nhẽ. Ng̣ai ra cần nêu cho rơ sự dung thứ của hắn cho hành động sai lầm của viên sĩ quan 113 ẩn danh đằng sau đại úy Đức Lập. Sẵn  bút giấy trong tay, lại có bàn nhậu hóa thành bàn viết, Đức Lập tỏ ra vui vẻ khi thấy các đề nghị của ḿnh được Thượng Tá Nguyễn Dơan và Ḥang Giáp thỏa măn nhanh chóng. Không đợi tới độ ngà ngà, hắn nhẹ nhàng đặt vào tay Đại úy Đức Lập cái phong b́ và nói rất t́nh cảm:

   -Có chút quà nhỏ gọi là để cảm ơn em.

   -Cái ǵ thế này?

   Đức Lập vừa nắn nhẹ phong b́ vừa liếc rất nhanh thấy màu tiền, vừa chối đây đẩy:

   -Không. Anh buồn cười. Chuyện nhỏ, anh quên đi. Quên khẩn trương cái vụ này đi.

     Chà, hắn thật là thiếu tế nhị đến mức thô bạo. Nó đang mặc quân phục Công an. Trước mặt nó là Thượng Tá Nguyễn Dơan. Giá như chỉ có hắn và nó nh́n thấy cái phong b́ này th́ có thể ḷng biết ơn của hắn có chỗ để giao lưu mà trả giá. Sự từ chối quyết liệt của Đức Lập bỗng nhiên làm cho hắn có vẻ mặt của một thằng khờ.

      Giờ chia tay rồi cũng phải đến. Đức Lập không quên nhắc hắn stop và rút lại lá thư ngỏ tại năm tờ báo. Dơan bảo, OK. Hắn đề nghị Dơan đưa hắn đến đầu phố Cát Linh. Từ đó hắn có thể đi xe ôm về nơi con xe Ford của hắn đang nằm liệt vị. Vợ hắn réo hỏi, xong chưa. Hắn hồ hởi nói qua Mobil phôn, xong rồi. khỏang 20 phút nữa xuống đường, tôi sẽ đưa ḿnh đến xem mảnh đất ở đường Tô Ngọc Vân.

      Ngồi sau, chạm vào vai áo sơ mi bạc phếch đẫm mồ hôi của Dơan, hắn cảm thấy ân hận v́ không làm xuôi xẻ cái việc vặt mà Dơan đă dặn hắn. Càng nghĩ tới sự tận t́nh của Dơan với hắn suốt nửa ngày giời ḷng hắn càng day dứt. Nỗi day dứt dù rất nhỏ nhoi nhưng cũng đủ làm hắn bất an khi cái phong b́ lẽ ra là quà cho Đức Lập vẫn nằm trong túi áo. Hắn rút ra, cài vào túi ngực của Dơan từ phía sau, và bảo:

   -Cái này Đức Lập nó không nhận th́ anh phải linh họat nhận cho. Như thế tôi đỡ áy náy. Có thể lúc nào đó anh rủ nó đi uống bia cho vui.

    Hai tay Dơan vẫn nắm chắc tay lái để mặc cho cái phong b́ rơi vào túi áo:

    -Cảm ơn.

    -Tôi phải cảm ơn anh và Mùa Hạ nhiều. Cuối tuần, tôi và nhà tôi sẽ mời anh và Mùa Hạ đi nhậu lai rai. Giờ giấc, địa điểm sẽ chọn và phôn cho nhau.

   Buổi tối, hắn gọi điện ngay cho Mùa Hạ báo tin mừng. Hôm sau, tay trưởng pḥng trị sự ở báo Hà Nội Mới gọi điện cho hắn hỏi:

   -Giáp ơi, việc giấy tờ xe của ông ra sao ? Tôi định cho đăng cái thư ngỏ của ông lên mục đường dây nóng đây.

    Hắn hồ hởi:

    -Cảm ơn anh. Tôi lấy lại được các giấy tờ cần thiết rồi. Người ta đề nghị tôi phải rút lại cái thư ngỏ đă gửi đi các báo. Tôi đă thuận t́nh. Thôi, quân tử nhất ngôn. Anh khỏi lo nữa. Cảm ơn anh nhiều.

                                                                  

   5

    Rốt cuộc, cuộc gặp gỡ sủi bọt của vợ chồng hắn với Thượng Tá Nguyễn Dơan, với  nhà báo Mùa Hạ đă diễn ra vui vẻ tại quán bia Hải xồm. Các dự kiến tham quan Sapa, Cửa Ḷ và Cát Bà được nêu ra. Xem ra chỉ có SaPa là mọi người hứng thú nhất. Nhưng ngày nào sẽ cùng nhau đi được th́ chưa thể xác định. Mỗi người cần phải điều chỉnh thời gian trong cuốn lịch bỏ túi của ḿnh.

   Hắn và vợ hắn đều nhất trí với nhau là cứ quen thân được với công an, cảnh sát là “ok”. Việt kiều ở nước ng̣ai về, nhỡ có chuyện ǵ nếu không quen biết công an cảnh sát th́ lấy ai bênh. Xă hội thị thành lại đang lắm chuyện nhiễu nhương kinh khủng.

    Mấy ngày sau,  bỗng dưng, có người xưng là ở Sở công an thành phố gọi điện cho hắn. Giọng nói rất nghiêm:

   -Chúng tôi muốn gặp anh để giải quyết lá thư khiếu kiện.T́nh trạng bằng lái xe và giấy đăng kư xe của anh hiện nay ra sao.

   Hắn bảo:

   -Xin lỗi, hiện nay tôi đang quá bận. Cảm ơn sự quan tâm của anh. Tôi đă nhận lại được ṭan bộ giấy tờ. Chi tiết việc này ra sao đề nghị anh nói chuyện với Đại úy Đức Lập ở Công an quận Ba Đ́nh.

    Khỏang nửa tiếng sau, Đại úy Đức Lập phôn cho  hắn vào máy cầm tay. Lập bảo:

   -Anh Ḥang Giáp thân mến, anh đến ngay chỗ em. Có việc gấp.

   -Việc ǵ th́ cũng phải hơn một tiếng nữa.

   -Khổ quá, em đă bảo anh dừng cái thư ngỏ ấy lại. Anh không dừng. Xếp em ở Báo Công an của Bộ đang yêu cầu Sở Công an thành phố giải quyết. Sở đang gơ vào đầu em.

   -Có ǵ đâu mà lo. Báo Hà Nội Mới định in ngay nhưng anh đă x́ tốp rồi. Anh chị đang dở việc. Khỏang một tiếng nữa.

    Thấy vợ chồng hắn tới đúng hẹn, đại úy Đức Lập mừng rỡ. Hóa ra, Đức Lập nhờ hắn viết nội dung xác nhận là đă được xử lư miễn phạt vi cảnh, đă nhận lại Giấy đăng kư xe, Bằng lái xe từ ai, tại đâu. Nay không c̣n thắc mắc ǵ nữa. Đức Lập đề nghị hắn ghi ngày giờ nhận lại giấy tờ sớm lên hẳn 2 ngày so với diễn biến thực tế. Có nghĩa là bị tịch thu tối 07.05.01 th́ ngày 08.05.01 nhận lại được giấy tờ ngay, chứ không phải măi đến ngày 11.05.01. Hắn không chịu, phải có lôgic chứ. Vợ hắn cũng thấy thế là phải. Đức Lập chạy lên gác một lúc, rồi chạy xuống và mang theo một tờ giấy. Anh chàng trân trọng đề nghị:

   -Anh linh động làm ơn kư cho em vào cái biên bản này nữa là xong.

    Hắn liếc mắt đọc rất nhanh nội dung và bốc hỏa, đứng bật dậy một cách tức tối:

  - Không được. Tao không kư. Mày định lập biên bản giả ? Nếu như cấp dưới của mày đă biết làm biên bản như thế này th́ tao đâu có phải viết thư ngỏ nữa. Nếu tao kư vào cái biên bản bịa tạc ghi sẵn ngày 07.05.01 này của mày  th́ có nghĩa cái thư ngỏ của tao sẽ trở thành một sự vu khống cảnh sát cơ động 113.  Không được. Bậy bạ.

    - Sao ông anh nóng thế ?

    -Không, nhiệt độ của anh rất thích hợp với sự chuyển gió của em. Lập ạ, anh hiểu, mày thương cấp dưới của mày hơi bị quá đáng. Lẽ ra, anh có quyền, mời viên sĩ quan đă tịch thu trái phép giấy tờ xe của anh phải xưng danh và ra mặt xin lỗi. Ng̣ai ra, nó c̣n phải bồi thường thiệt hại cho Công ty anh bởi ba ngày xe của Công ty bị nằm liệt vị. Anh nhượng  bộ và linh động đến thế vẫn chưa đủ sao ? Anh chưa thấy ai thương xót cấp dưới một cách vô lư như mày.

   Ngớt lời, hắn cảm thấy Đức Lập sững sờ. Sự quá linh họat của Lập làm hắn nổi đóa và buồn bă. Lập nhận ra rất nhanh sự tinh tế, ṣng phẳng của hắn và lập tức rút lại đề nghị chế tác biên bản. Chàng cảm ơn vợ chồng hắn và nói sang chuyện khác, cố  tránh xa đề tài cảnh sát cơ động. Hắn kiên quyết từ chối lời mời ăn cơm trưa của Đức Lập v́ có việc phải đi gấp. Vợ hắn vui vẻ hẹn Lập một bữa cá nướng ở Tây Hồ.

                                   

   6

   Không ngờ, chưa đầy một tháng sau, hắn và nàng cùng với con Ford lại gặp sự cố.    Lúc bấy giờ, chiều đang nóng nực. Xe của vợ chồng hắn đưa Vũ Đại,  họa sĩ trang trí nội thất nhà ở Đê La Thành tới đường Lạc Long quân. Chả là, sau khi ngắm nghía một kiểu đèn trần tại cửa hàng Vũ Đại, bỗng dưng hắn và nàng cũng muốn có một kiểu dáng đèn trần như vậy cho ngôi nhà mới mua. Hắn lái. Vũ Đại ngồi ghế phải. Vợ hắn ngồi sau. Xe đang êm ga lướt tới đoạn hai  đường La Thành, Kim Mă hợp lưu vào Cầu Giấy th́ một viên thiếu tá Cảnh sát giao thông thổi c̣i toáng lên, giơ cái vỉ đỏ ra hiệu cho xe của hắn tạt vào lề đường dừng lại. Hắn tắt máy, xuống xe. Vợ hắn cũng mở cửa bước tới bên cạnh hắn để cùng nhau ứng phó.

    Thiếu tá Ngọc Tuấn giơ tay chào anh chị rất nghiêm túc. Hắn đáp lễ trong khi vợ hắn trao Danh thiếp cho vên Thiếu tá cảnh sát mà trong ḷng không hiểu tại sao.

    -Đề nghị anh cho xem giấy tờ xe.

   Hắn nói:

  -Tôi có đầy đủ cả Bằng lái và  giấy Đăng kư xe nhưng tôi sẽ không đưa nếu anh không lập biên bản và giải thích rơ tại sao.

     -Tôi muốn kiểm tra Sổ Đăng kiểm của xe.

     -Sổ đăng kiểm là ǵ ?

     -Là cái quả trứng ấy mà. Người ta hay dán nó vào chỗ này- Vừa nói thiếu tá Ngọc Tuấn vừa chỉ vào góc trái phía trên vùng kính phía trước

      Hắn và vợ hắn ớ ra không hiểu tại sao lại có mối liên hệ giữa quả trứng và Sổ đăng kiểm xe.

     -Xe chúng tôi mới mua được hai tháng nay, giấy tờ đầy đủ cả.

     -Đề nghị anh nộp hết giấy tờ xe ra đây. Hay là anh muốn cố t́nh chống đối Cảnh sát.

    -Tôi không chống đối. Nhưng tôi không nộp. Tôi chỉ giơ ra cho anh xem. Anh cứ đưa chúng tôi về Đồn. Mới đây, cảnh sát 113 đă thu giữ trái phép cả Bằng lái lẫn Giấy đăng kư xe của chúng tôi cho nên tôi không tin ai hết. Chắc anh biết anh Trịnh Đ́nh trên Cục Cảnh sát Giao thông ?

     Vợ hắn cũng khẳng định:

    - Đúng, chúng tôi muốn về Đồn. Có thu giữ ǵ cũng phải giải thích rơ ràng và lập biên bản có kư cọt có dấu má hẳn hoi. Chỗ người nhà cả mà. Chúng tôi mới ở nứơc ngoài về. Rất chân đất mắt toét về luật lệ giấy tờ xe cộ. Mong anh thông cảm.

     Thiếu tá Ngọc Tuấn biết chắc thằng chủ xe này không có Sổ đăng kiểm. Nhưng anh hơi ngạc nhiên thấy hắn bất tuân cảnh sát giao thông một cách dữ dội và lại căi anh tram trảm Ngọc Tuấn tức lắm. Thằng này ăn đ̣n phạt là cái chắc. Tuy vậy, Ngọc Tuấn cũng nén giận. Anh cho rằng có lẽ anh chị Việt kiều  này mới về nên trong việc làm thủ tục  khi mua xe do vô t́nh hớ hênh mà không thể tự kiểm soát hết được các loại giấy tờ cần có.

    Okay. Về đồn. Thấy Ngọc Tuấn thuận t́nh, hắn cất kỹ giấy tờ vào ví và lên xe nổ máy. Vợ hắn trở lại ngồi trên ghế sau. Thiếu tá  Ngọc Tuấn trút giận vào Vũ Đại đang điềm nhiên ngồi trên ghế phụ quan sát cuộc khảo xét suốt từ lúc xe dừng. Anh tự mở cửa xe và xẵng giọng bảo Vũ Đại:

  -Xuống xe !

  Trong khi họa sĩ á khẩu v́ sự bất nhă phi thường của cảnh sát  th́ vợ hắn nổi đóa với Ngọc Tuấn:

   -Xuống ǵ ? Ai xuống? Anh này là người của Công ty chúng tôi đang trên đường đi làm việc. Anh đi xe máy của anh. Nếu không có xe máy th́ anh đi xe ôm dẫn đường cho chúng tôi về Đồn. Chúng tôi không có nghĩa vụ phải chở anh.

    Ngọc Tuấn điếng người v́ hậu quả cứng lưỡi của một giây lát giận cá chém thớt. Chàng đành quay đi lấy xe máy của một đồng nghiệp cách đó hơn trăm thước.

   Vũ Đại thành người dẫn đường v́ anh ta biết vị trí cái Đồn Công an mà họ cần phải đến. Tại đồn Công An Quận C.G., Ngọc Tuấn hỏi tiếp:

 -Anh chị mua xe của ai ?

  Hắn đáp:

   -Của Công ty Ford tại Nguyễn Công Trứ đàng hoàng. Chúng tôi thuê dịch vụ từ A đến Z từ chuyện Đăng kư biển số đến việc lấy giấy Đăng kư xe đều do một nhân viên bán hàng của Công ty Ford đảm nhiệm. Anh ta bảo cháu sẽ sẽ lo hết cô chú chỉ việc nhận xe. Thậm chí anh ta c̣n chỉ rơ phí tổn cụ thể cho từng vụ việc. Chúng tôi chi trả cho anh ta cả phần cứng lẫn phần mềm. Sau đó chỉ việc nhận xe và chạy suốt từ hôm 04.04 hôm  nay là 05.06. Tôi không hiểu Sổ đăng kiểm là cái ǵ nữa đây.

 -Người ấy tên là ǵ?

 -Thuần, Vũ Đỗ Thuần

  -Thiếu Tá Ngọc Tuấn cười nhạt:

  -Tôi lạ ǵ. Đó là thằng Thuần Lừa. Anh chị bị lừa rồi.

    Sau đó hắn hiểu. Hắn giải thích cho nàng th́ ra Sổ đăng kiểm xe ở Việt Nam cũng giống như Sự chứng nhận an ṭan kỹ thuật trong Giấy phép lưu hành xe tại Đức ( mà người Việt ḿnh thường gọi là đi làm “Tuyp” ). Nghe thủng việc, nàng dóng dả ngay một khúc lừa hận ca. Dù vậy, xét về lư, hắn không c̣n ǵ để căi. Thằng Thuần Lừa th́ đă rất xa xôi sau khi ôm gọn các khoản phụ phí cứng mềm và món tiền thưởng hữu nghị.

   Thiếu tá Ngọc Tuấn mời thêm một hai xếp của ḿnh ra chứng kiến vụ việc. Kết luận cuối cùng: Xe lưu hành không có sổ Đăng kiểm  sẽ bị xử phạt hành chính, ít nhất là một triệu. Xe th́ bị tạm giữ. Bằng lái và Giấy chứng nhận sở hữu xe th́ bị tạm thu. Bao giờ nộp phạt xong th́ nhận lại xe. Nhận lại xe xong, bao giờ có Sổ đăng kiểm th́ hắn mới được phép nhận lại Bằng.

    Hắn khăng khăng lắc đầu: Không. Tôi cần cả xe cả Bằng lái, cả Giấy tờ xe ngay bây giờ. Tôi sẽ gọi đến 112 Lê Duẩn.

    Ngọc Tuấn thấy gă Việt kiều ương ngạnh hậm hực sau khi nghe luật lệ th́ bực dọc nhưng trong ḷng thấy hả hê đôi chút. Hắn lừ lừ đi ra phía cổng Đồn để gọi điện.

   Sau khi bày tỏ hết sự t́nh với Thượng Tá Trịnh Đ́nh qua máy cầm tay, hắn thấy Trịnh Đ́nh cười ha hả:

  -Ḿnh phạm luật rồi. Không có Sổ đăng kiểm th́ người ta có quyền phạt và có quyền giữ xe. Thôi được, tớ sẽ điện cho tay Đồn trưởng ở đó nói khó một chút.

   -Anh cố gắng giúp đi. Bây giờ, không xe, không bằng là nhỡ hết việc.

    -Yên tâm đi. Ngày mai bảo Thiếu tá Lê Hùng đưa đi làm Phiếu đăng kiểm cho xong. Tớ sẽ viết một cái thư lên Cục cảnh sát Giao thông đề nghị giảm mức phạt cho mềm mại.

   -Tưởng anh xin miễn xử phạt và miễn việc tạm thu Bằng và Giấy xe luôn chứ.

   -Không được. Xử lư nội bộ với nhau mà không hợp lư, hợp cách là sau này hay sinh chuyện lôi thôi. Lẽ ra là cậu bị phạt một triệu. Với thư của tớ, bọn nó chỉ được phép giảm 50%. Có nghĩa chỉ phải nộp 500.000 đồng.

   -Okay! thôi th́ trăm sự nhờ anh!

    Mươi phút sau, cả Ngọc Tuấn và hai vị cấp trên của anh đều nhận được lời nhờ cậy của Thượng tá Trịnh Đ́nh. Hắn và nàng được cư xử ôn ḥa và thân mật hơn. Tuy vậy, ngoài việc được phép tiếp tục lái với một biên bản tạm giữ Bằng lái và Giấy chứng nhận xe, các đề nghị khác của hắn đều bị từ chối. Ngọc Tuấn giải thích cho hắn và nàng rằng đây là trường hợp có người nhà làm trong ngành nên có sự chiếu cố, linh động cho phép xe của nhà ta tiếp tục vận hành. Nếu chiếu thẳng băng theo luật th́ xe nhà ta sẽ bị giam ở Đồn này cho đến khi nào nộp phạt xong và có Sổ đăng kiểm và quả trứng dán đàng hoàng lên bên trái kính chắn gió.

      Hắn và nàng đành trút giận lên thằng Thuần lừa đảo, rồi cảm ơn nhă nhặn với cả Đồn để tiếp tục đưa Họa sĩ trang trí Nội thất đến hiện trường.

    Kết luận của Vũ Đại: sau khi ngắm nghía kỹ lưỡng, em thấy anh chị không nên đầu tư nữa. Kiểu dáng đèn tự tạo của em chỉ hợp với không gian hẹp có trần thấp của nhà em. Kiểu dáng nhà ba tầng, pḥng rộng trần cao như nhà này lại cần kiểu cách đèn khác. Đưa đèn của em vào đây làm xấu nhà của anh chị. Em nói rất thật ḷng v́ cái Đẹp chứ không phải v́ Tiền. Nếu như người khác. Okay. Thích th́ chiều. Làm ngay để có tiền tuơi. Nhưng em không chỉ là doanh nhân. Dù sao em vẫn có cái tâm thế của một họa sĩ, một kẻ thích phụng sự cái Đẹp.

     Tự nhiên cả hắn lẫn nàng đều thấy Vũ Đại có lư. Cái ư tưởng trang trí đầy ngẫu hứng do bị choáng ngợp bởi cái độc đáo chi tiết mà quên khuấy sự hài ḥa đồng bộ trong họ cũng tự giải tán rất vui vẻ.

      Trên đường đưa Vũ Đại trở lại đường La Thành, hắn gọi điện ngay cho Vũ Đỗ Thuần, đề nghị ngày mai gặp hắn ở Cục cảnh sát Giao thông. Đồng thời hắn hẹn chắc như cua gạch với Thiếu tá Lê Hùng để anh ta giúp hắn đi làm Sổ đăng kiểm.

     H́nh như sự tử tế và chân thành trong nghề nghiệp của Vũ Đại có làm cho buổi chiều hôm đó đỡ tồi tệ hơn rất nhiều.

 

      7

     -Mày xem đây, mày đă nhận tiền để làm từ A đến Z . Bây giờ Công ty tao bị nộp phạt, xe tao bị giữ, Bằng lái bị tạm thu. Sao mày lại lừa tao hả Thuần ?

     -Đâu?  Cháu lừa ǵ đâu. Cháu có bảo chú là cháu chỉ lấy Biển số, làm thủ tục đăng kư xe thôi cơ mà...

       -Mày không hề nói với tao một lời về cái gọi là quả trứng hiểu chưa? Mày không giải thích ǵ về Giấy đăng kư xe và Sổ đăng kiểm. Mày bảo tất cả okay rồi chú có thể khởi hành! Cho nên tao mới nhơn nhơn lái xe không có Sổ đăng kiểm suốt hai tháng trời. Bây giờ mày phải nộp phạt.

    -Khổ quá..Cháu tưởng chú đă biết rơ.

  -Mày đừng có găi đầu găi tai ǵ sất. Thằng lừa đảo vô trách nhiệm. Cảnh sát Giao thông ở Hà Nội này đều bảo lại  là thằng Thuần Lừa ở Công ty Ford chứ ǵ ? Có nghĩa đây không phải lần chơi xấu đầu tiên của mày.

   -Khổ quá đây là sự hiểu lầm mà. Cháu xin lỗi. Cháu đâu dám lừa chú. Bây giờ chú tính sao ?

  -Tao bị phạt một triệu v́ mày đă  làm việc vô trách nhiệm như một thằng lừa đảo. Bây giờ tao phạt mày hai triệu theo luật giang hồ. Mày có nộp không th́ bảo ?

   -Trời đất! Chú ơi, Nhân viên bán ô tô Ford như cháu, mỗi tháng chỉ được mấy trăm ngàn lương. Cháu lại có con bồ thích dùng đồ ngoại. Chỉ một lần mây chiều thôi là thủng ví. Cháu lấy ǵ mà nộp phạt cho chú bây giờ. Chút lộc của cô chú cho cháu chỉ đủ  một tối vào New Centry ôm một ly Remy Martin.

   -Chỉ cần một bức thư của Công ty tao gửi cho bà Tổng Giám đốc người Mỹ của mày là mày mất việc. Mày nghĩ đi? Nộp phạt hơn hay mất việc hơn?

   -Đừng làm thế chú. Một sự hiểu lầm mà. Chậc ! Cháu đă xin lỗi rồi. Một triệu với cháu là con voi. Với chú chỉ là con muỗi. Lẽ nào chú nỡ bẻ cần câu cơm của cháu.

Cuộc đối thoại của hắn với Vũ Đỗ Thuần đang tới đoạn cao trào th́ Thiếu tá Lê Hùng và Trung tá Nguyễn Doăn đă xuất hiện rất đúng hẹn.

     Hắn gườm gườm nh́n Thuần:

   -Dù sao th́ mày cũng biết vác mặt tới đây đúng hẹn giáp mặt tao. May mà tao c̣n có bạn hữu  ra tay giúp đỡ.

   Thành thấy Lê Hùng và Nguyễn Doăn, tháo lui rất khẩn trương:

   -Thôi chú thông cảm, cháu phải đi gặp khách hàng ngay. Cũng lại từ A đến Z chú ạ. Lần này chắc cháu phải cẩn thận hơn.

   -Thôi biến đi. Tao sẽ đ̣i nợ mày sau.

  Lúc Thuần Lừa tót lên xe máy cách cổng Cục cảnh sát Giao thông chừng 100 m rú ga vọt đi th́ hắn và Lê Hùng mới bắt tay nhau.

   Hùng bảo:

    -Thằng Thuần đấy phải không? Anh phạt nó chưa?

      Hắn chép miệng:

    -Mắng cho nó một trận thôi chứ phạt cái con mẹ ǵ. Lương nó được mấy đồng mà đủ để nộp phạt.

    -Ơ hay! Lương bé th́ phạt bé chứ. anh phải làm luật đàng hoàng.

     -Thôi, bây giờ ông đi làm luật cho tôi với bọn đăng kiểm đi.

     -Okay! Hôm nay anh để em lái cho.

     -Quá có lư! Thiếu tá Cảnh sát lái th́ chả thằng nào hạch hỏi giấy tờ nữa.

      Lê Hùng cười:

     -Anh vô tư đi, chiều nay xong việc ta phải đi Lệ Mật một quắn.

     Nguyễn Doăn hỏi hắn:

   -Thư của Trịnh Đ́nh có hiệu quả chứ ?

   -Xong rồi. Chỉ phải nộp 500000 đồng. Phải ra tận kho Bạc nhà nứớc. Mới chỉ được nhận lại Giấy Đăng kư xe. Phải có Sổ Đăng kiểm th́ nó mới trả Bằng lái.

    -Ông anh đồng hao của anh Vũ đứng tên Chủ xe phải không?

   - Vâng!

   Lê Hùng lái  rất nghề nghiệp. Nước ga của anh êm ả thích ứng với các lối lạng lách của các loại chuyển động trên đường phố Hà nội. Anh quư Vũ Hoàng Giáp không chỉ v́ hắn Việt Kiều, là người quen của Mùa Hạ, của Nguyễn Doăn. Anh với hắn là người cùng quê. Thằng em họ của hắn lại là bạn đồng học với Lê Hùng thời học phổ thông trung học. Bố vợ của Hùng là nhà văn công an lăo thành. Ông viết ít, song Vũ vẫn c̣n nhớ cuốn Cất Vó của ông mà hắn đă đọc hồi mới lên mười. Vừa lái, Lê Hùng vừa kể:

  -Thằng Vũ Hạ Sơn nhà anh nó ít lời lắm. Khôn như rận. Nó ở bên Ṭa án Nhân dân Tối cao cho nên ít khi có dịp ra quán ngồi như bọn em . Mỗi lần điện thoại cho nó để rủ nhau đi nhậu hai thằng đều phải nói rất ngắn bằng mật ngữ.

    Vũ cũng đệm  vào câu chuyện làm quà của Hùng:

 -Tất nhiên ông Thẩm phán Tối cao th́  phải ngồi thật cẩn trọng ở một chỗ cao ráo để mà đừng phán  ra những lời tăm tối. Làm sao nó được đi lại giao lưu nhiều như ông Cảnh sát Giao thông được. Nó với anh tính khí khác nhau nên ít lúc tâm sự.

   Tới Trạm đăng kiểm, Lê Hùng cho xe vào chỗ rợp thuận tiện nhất cho việc tŕnh diện làm thủ tục. Anh đưa Hoàng Giáp và Nguyễn Doăn vào pḥng Trạm trưởng. Mọi người ở đây đều quá quen mặt Thiếu tá Lê Hùng và Trung tá Nguyễn Doăn. Nguyễn Doăn bảo hắn, cứ ngồi đây, đưa Giấy đăng kư xe cho tớ. Cậu vào râu ria thế này, người ta  lại hoạch hỏi Chủ xe phải kư cọt đâm mất thời gian.

  Anh chàng Dương như là đệ tử ruột của Lê Hùng nhận ch́a khóa rất nhanh để trực tiếp chạy thử con xe Ford xấu số của hắn. Mươi phút sau, Dương quay lại, gạt mồ hôi trán, hồ hởi nói, gọi là kiểm tra cho đúng lệ thôi chứ xe mới bóc tem có hơn hai tháng. Quá là ngon cơm.

    Hắn thầm nghĩ. Vẽ chuyện. Thử thách ǵ cơ chứ. Nhưng không muốn lằng nhằng mất thời gian. hắn nói nhỏ với Lê Hùng. Em bảo chúng nó làm nhanh lên. Rồi cảm ơn anh em một chút quà gọi là để uống bia.Hắn dúi cho Lê Hùng hai tờ 100000 đồng. Lê Hùng gạt đi, anh không phải lo,  em có sẵn đạn đây rồi.

     Hắn ngồi uống nước lọc ở pḥng khách, phó mặc cho Lê Hùng và Nguyễn Doăn mọi chuyện. Hóa ra tay Trạm Trưởng Nguyễn Thanh, bạn chí thiết cùng cạ với Lê Hùng vừa mới đi họp  đột xuất. Giấy Chứng Nhận Xe ghi rơ : Chủ xe tên Phạm Hữu nhận xe từ ngày 05 tháng 04 năm 2001. Hôm nay đă là ngày 08.06.2001. Đề nghị ghi ngược lại thời gian vào Sổ đăng kiểm cho khớp với Giấy Đăng kư xe của Lê Hùng bị hai cô nhân viên ở Pḥng hành chính từ chối dứt khoát. Hai cô đ̣i hỏi phải có chữ kư của Trạm Trưởng. Lê Hùng bực ḿnh. Anh gọi vào số cầm tay của Ngyễn Thanh, nói vắn tắt để Thanh biết việc. Thanh chưa thể dứt cuộc họp.

   Đợi mướt mồ hôi. Cho tới khi Thanh họp xong, trực tiếp chỉ đạo, Lê Hùng đă làm xong cho hắn cái Sổ Đăng kiểm. Thế là con xe Ford của hắn mới được dán cái tem Đăng kiểm h́nh quả trứng vịt ở bên phải gương kính phía trước.

 8

  Sau cuộc vui ở Lệ Mật, vợ chồng hắn cảm thấy rất thân thiết với các Sĩ quan cảnh sát giao thông. Họ không ngờ  Nguyễn Doăn ,Trịnh Đ́nh, và Lê Hùng lại có năng khiếu văn nghệ trong cả lĩnh vực ca trù cũng như Quan họ.

     Rốt cuộc, không những hắn có thêm kinh nghiệm ứng xử mà c̣n hiểu thêm được vài cảnh ngộ riêng tư của Cảnh sát giao thông ở Hà Nội. Cuối cùng th́ vợ chồng hắn đă lại có được khả năng vui vẻ tươi cười  tŕu mến mỗi khi đụng phải cảnh sát giao thông và cảnh sát 113.

     Một hôm, khi con xe Ford của vợ chồng hắn lao về phía Quảng Bá, gặp một chiếc xe mang biển 113 rú c̣i chạy ngược chiều. Chợt thấy hai xe nhường đường cho nhau có vẻ rất lịch sự, vợ hắn cười bảo:

  -113 ơi xin vĩnh biệt.

 Hắn lắc đầu cảnh giác:

  - Bọn nó bênh nhau lắm, ḿnh phải đi đứng cho cẩn thận. Nếu ḿnh phạm luật th́ ..rất có thể chỉ là tạm biệt...

THẾ DŨNG

Hà Nội 2001- Berlin 2002

(chuyện ngắn nằm trong tập Tiếng Người Trong Đá Giáp Sơn, mới tái bản trong tuyển tập 5 tập văn xuôi của Thế Dũng do NXB Lao động mới ấn hành tháng 06 năm 2011.( Năm 2005, khi tập TNTĐGS ra đời, truyện này đă bị gác lại, nhưng năm nay, trong dịp tái bản, NXB Lao Động đă cấp phép)